LOADING ...

About

Nhẹ Nhàng.....Sâu lắng....Bình yên

AD : http://www.facebook.com/vytbeo

#17760: XIN LỖI EM, NGƯỜI ANH YÊU SUỐT CUỘC ĐỜI NÀY...
Xin chào, mình đã tốt nghiệp ra trường và đang đi làm. Mình quen một cô bé được gần 2 năm, nói quen thì cũng không hẳn, cơ quan mình ngay gần trường của em nên hay gặp em đi học, em mới đang là học sinh lớp 12 nhưng nhìn vẻ ngoài thì chững chạc như người lớn. Nghe đồn thì em chính là hoa khôi của trường, vài ba hôm lại thấy có một anh ôm bó hoa đứng trước cổng đợi tỏ tình nhưng đều bị từ chối. Mấy lần giao lưu bên tỉnh mình đều gặp em đi múa hát, không chỉ xinh đẹp mà còn là học sinh giỏi xuất sắc của trường nữa. Không biết từ khi nào mà mình say nắng em, bắt đầu tìm facebook, rồi hỏi thông tin về em. Mình gửi kết bạn được 1 tháng nhưng không được xác nhận, may mắn thay cơ quan chọn mình để đi giao lưu cũng cùng lúc đó có em đi tập, em khá ít nói chỉ lâu lâu mới mỉm cười nhẹ, mình phải cố lắm mới nch được 2-3 câu, về nhà thấy em xác nhận bạn bè. Vì tập chung một bài múa nên mình có nhiều cơ hội nch với em, Ib dần dần thấy em cởi mở hơn. Sau lần đấy hai đứa mình vẫn nc cho đến đầu tháng 1 vừa rồi mình ngỏ ý em với em sau gần 2 năm theo đuổi, mình cảm nhận rằng em cũng có tình cảm với mình nên mới ngỏ lời. Em nói em sợ bố mẹ em ( bố mẹ đều làm ở sở giáo dục nên khá là nghiêm - và em là con một ) Sau ngày mình ngỏ ý được 1 tuần thì em đồng ý, em nói em kể hết cho mẹ và được mẹ cho phép ( có lẽ mẹ em hiểu tâm lý của con gái )
Tuổi còn ít, nhưng em rất hiểu chuyện. Tết vừa rồi, mình đưa em về nhà. Bố mẹ và chị gái mình khen em hết lời, em để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất để có thể làm hài lòng tất cả mọi người. Mẹ mình ốm phải nhập viện, bố và chị gái đều bận, mình đi công tác. Một mình em ngày ngày nấu cháo mang cho mẹ mình ( thật ra ở nhà em được chiều như công chúa, nhưng vì lo sợ mẹ mình ăn không quen đồ bệnh viện nên đã học nấu ăn) em cũng sợ mẹ mình buồn nên rất hay vào thăm mẹ. Mẹ mình rất cảm động và quý em.
Một lần, em đi học thêm không thấy về. Mẹ em lo nên gọi cho mình đi tìm, trời thì mưa phùn, mình gặp em trong trạng thái người ướt sũng, hỏi thế nào em cũng không nói. Hôm sau hỏi lại bạn cùng lớp em thì mới biết, em mang hết số tiền tiết kiệm đi mua đồ ăn cho những người nghèo, cái áo mưa duy nhất trong cốp xe cũng nhường cho người khác. Em quá tốt, quá hoàn hảo, lúc ấy mình đã nghĩ sẽ che trở cho em suốt cuộc đời này cho đến khi NGƯỜI YÊU CŨ CỦA MÌNH XUẤT HIỆN...
Mình chia tay cô ấy cách đây 2 năm ( trước lúc quen em) yêu nhau từ lớp 10 đến năm 3 đại học... Sống chết vì nhau, tưởng như không thể thiếu nhau nhưng chỉ vì chữ NGHÈO, khi ấy mình còn là sinh viên, công việc chưa ổn định mà cô ấy đang ở độ tuổi đẹp nhất nên cô ấy đã bỏ mình đến với người khác. Có lẽ tình cảm ngày ấy quá sau đậm nên đến giờ trong lòng mình còn phảng phất hình bóng của cô ấy. Cách đây 2 tuần mình gặp lại cô ấy trong tiệc sn của bạn mình, Cô ấy vẫn đẹp như vậy :)) Mình và cô ấy nc với nhau vài lời, sau tối hôm ấy mình và cô ấy nt qua lại, cô ấy hẹn mình đi uống nước, mình cũng nhận lời. Và cũng chính tối hôm ấy mình đã vô tình làm tan nát trái tim của Em - người con gái 17 tuổi ! Mình và nyc ngồi trong một quán cafe khá vắng cũng chỉ là nc bình thường, nhưng lúc về cô ấy ôm lấy từ sau mình rồi khóc nói là ân hận. Cùng lúc ấy thì em và bạn thân của em đi ngang qua, em thấy hết, thấy tất cả nhưng em không hề hỏi hay than trách mình một câu, thái độ của em vẫn bình thường nếu như không có bạn của em nói cho mình biết thì mình cũng kb em đã chịu đựng thế nào. Người yêu cũ của mình nói quay lại nhưng mình nói là có người yêu rồi, cô ấy tìm đến trường em mắng chửi em trước mặt bao nhiều người nói em là người thứ 3. Em là một hsg nên rất ảnh hưởng đến em :( Mình không hề biết chuyện đấy vì em không nói. Tối hôm ấy, mình gặp lại nyc, cô ấy khóc. Trong lòng mình rung lên một cảm giác khó tả, mình ôm lấy cô vỗ về, hai đứa mình cứ thế ôm nhau và em đứng đối diện mình nước mắt lã chã rơi, Mình buông cô ấy ra đuổi theo em nhưng em không nghe mình nói. Em về nhà và uống thuốc ngủ, Do đóng kín cửa nên không ai phát hiện được sớm, em hôn mê và mãi mới tỉnh lại, giờ em đã về nhà khỏe hơn nhưng vẫn không dám gặp em, Thấy em đi học ngang qua cơ quan mình với một vẻ mặt u ám không còn tươi cười như trước nữa, người em có vẻ gầy hơn rất nhiều. Bố mẹ em vẫn chưa biết chuyện này vì em nói là do áp lực học tập nên mới làm vậy. Em vẫn chưa nói lời chia tay nhưng tin nhắn của mình em không xem, gọi điện cũng không bắt máy. Mình phải làm gì đây??

-NEU-
22 likes / 10 comments

Top comments

Sienna Nguyễn
Tym Rainbow
Tâm Phan
Lac Lac
Hà Hiền Hậu
Nguyen Phat
Oanh Phạm