LOADING ...

About

Trang Hạ - Runner - Biker - Lover - Writer

Hồi xưa có lần chạy theo một loạt phóng sự về chân dung những người lao động Việt trốn chạy khỏi ông chủ để đi làm lao động chui ở ngoài, rồi bị cảnh sát Đài Loan bắt giữ v.v… ấy, mình mất vài tuần liên tục đi gặp các công ty môi giới lao động, các lao động bỏ trốn, gặp cả bọn buôn người, gặp cả cảnh sát, vào trạm thu dung phỏng vấn những phụ nữ bị bắt sắp bị trục xuất về Việt Nam… Trên đường tác nghiệp qua nhiều thành phố khác nhau thì dĩ nhiên, đi nhờ xe được đoạn nào hay đoạn đó. Thế là có một buổi, mình quá giang một anh người quen khi anh ấy đi “úy lạo” đám công nhân mới sang, để họ đừng chạy trốn.

Mùa hè nóng nực, mà hồi đó mình đang mê những mùi hương có thể khiến cho mình hạnh phúc. Thế là buổi sáng thì lên viện nghiên cứu, trưa về tranh thủ ăn cơm hộp và tắm, thay đồ mới. Rồi xe tới cửa bấm còi, thế là mình từ buồng tắm nhảy ra vớ túi tác nghiệp lao xuống nhà, mở cửa xe lên đi luôn. Trời ơi cái lúc cửa xe ô tô đóng lại là một giây phút mình ngượng nhất trên đời này!

Tại vì trong xe ngào ngạt mùi hương tỏa ra từ… người mình, he he. Anh bạn lái xe vừa cho xe chầm chậm đi lên đường cao tốc vừa cười mủm mỉm bảo, ôi anh cứ tưởng vừa có cả một vườn hoa bước lên xe anh!

Ngượng thế cơ chứ. Xưa giờ mình luôn sử dụng nước hoa thật nhạt trên da, sữa dưỡng thể không mùi, nước xả vải mùi thơm kín đáo v.v… nói chung là những thứ giấu kín nhất mùi hương giúp mình. Là vì, mình rất sợ người khác phát hiện ra điều gì đó từ bản thân mình. Mùi hương luôn là thứ gây nhớ tức thời, gây sự xáo động im lặng, gây ra một ấn tượng ngay trong khoảnh khắc. Mùi hương sẽ giúp bạn dễ dàng tán tỉnh và hò hẹn, dễ dàng được người đối diện mỉm cười. Nhưng mình, trời ơi lúc đó đang đi gặp những tội phạm buôn người, đi gặp cảnh sát, đi gặp nạn nhân mà chứ có phải đi quyến rũ họ đâu? Hu hu.

Anh bạn nghe mình thanh minh về sự vội vã, vì vừa ra khỏi buồng tắm, kem dưỡng da hoa hồng mới, vì bộ quần áo mới giặt vừa chớm khô, vì thời tiết quá nóng mà mùi thơm quá… thơm. Anh ấy lịch thiệp và giản dị bảo: Anh thích mùi hương này mà!

Anh ấy có nói đại ý: Anh biết em thích mùi hương này từ lâu rồi. Dù em mặc đồ jeans bụi bặm, hay mặc váy lụa, mặc vest trang trọng đi gặp quan chức hay mặc đồ hippi vừa rách vừa bụi đi chơi thì anh vẫn nhận ra thấp thoáng mùi hương mà em chuộng. Mà kể cả em thích mùi hương khác, em dùng nước hoa hay là mùi hương gì đi nữa thì anh vẫn nhận ra em.

Mình cười lén lút vì có người vừa nói những câu sến rớt ấy vừa chấm câu bằng những tiếng bấm còi xe pim pim xin đường khi đi vào khu chợ chật, buồn cười gì đâu. Tuy nhiên cũng hơi mủi lòng, vì nhận ra có thứ tình cảm mà mình chưa từng để ý đến.

Quần áo của mình có thể chuyển hương, mình có thể thay đổi hương thơm, nhưng có thể với một ai đó, điều ấy chẳng quan trọng bằng việc, mình đang ở rất gần với họ, rất gần.

Gần tới mức, có thể cảm nhận được như một loài hoa nào không gọi nổi tên...

Những năm sau này nhớ lại, mình mới bần thần. Mùi hương nào của những năm tháng thanh tân. Mùi hương nào dành cho người đàn bà buồn bã.
860 likes / 27 comments

Top comments

Hoang Dinh
Phong Đoàn
Nguyen Van Hung
Binh Ban Duong
Thảo Hoàng
Đỗ TrầnAnh Thư
Huyền Trương
Tư Hiền Nguyễn