LOADING ...

About

Trang Hạ - Runner - Biker - Lover - Writer

NGỒI XUỐNG NHÌN VÀO MẮT CON (4)

Bé thứ 3 nhà mình đang học lớp 3. Thỉnh thoảng đi học về, bé phàn nàn về một cậu bạn cùng lớp đặc biệt có niềm vui trêu chọc bé.

Mình thường không nhận xét gì, chỉ nói, bắt nạt học đường ai cũng gặp, nếu con không đi gây gổ với người khác, thì con cũng là nạn nhân, không ai tránh được tình huống đó. Nghiêm trọng thì về kể với bố mẹ, khó chịu thì mách cô, hoặc nói thẳng vào mặt bạn, tớ chẳng thấy vui và tớ không quan tâm tới bạn! Con hồi xưa chẳng từng "bắt nạt" bạn Trường Hải tới mức bạn phải đi bệnh viện gắp hạt nhựa trong mũi ra là gì, trong khi lý do là bởi con quá yêu quý bạn, hai người chơi quá "hợp cạ" với nhau, rủ rỉ nói chuyện suốt ngày, rủ nhau chơi những trò vớ vẩn tự nghĩ ra, mà trong mắt người lớn, đó chính là “bắt nạt học đường”.

Nhưng bé nhà mình không chấp nhận định nghĩa của mẹ. Hôm rồi bé nhà mình về mách: Bạn không chỉ dùng từ xấu xí mất dạy để ví với con, hôm nay còn gọi con là “mày, tao”, rồi còn đặt lời bài hát để chế nhạo con, và hôm nay dạy bài hát cho mấy bạn cùng lớp!

Bé nhà mình muốn bố mẹ ra tay dẹp loạn. Vì ở lớp bé, việc phụ huynh mắng các cháu khác, dọa các cháu khác, lên trang chung của nhóm phụ huynh trên lớp để vạch tội và mắng mỏ bố mẹ cháu khác là việc đã xảy ra, các con biết hết. Thậm chí có cháu nói chuyện riêng nhiều trên lớp, cô chưa nhắc, phụ huynh cháu ngồi bên đã xuất hiện và tính sổ! Mình thường kinh ngạc và im lặng giữa những phụ huynh ấy.

Nên mình càng không muốn mình trở thành một phụ huynh đi bắt nạt con nhà người khác.

Mình đành chọn cách nói cho bé biết một sự thật:

Con có biết, trên đời này có những người bị tàn tật thân thể. Cụt tay, cụt chân, tay sáu ngón, lùn, tật nguyền, bị tai nạn v.v… người ngoài nhìn vào nhận ra ngay họ bị khuyết tật không? Mẹ cũng là một người bị khuyết tật. Năm ba tuổi, mẹ bị sốt cao bại liệt, co giật, giãy giụa rồi bất tỉnh, hồi đó ông ngoại đang sống trên rừng, bà ngoại ôm mẹ và cái chăn bông chạy bộ mấy cây số đi cấp cứu, vừa chạy vừa van xin là “Con ơi, con đừng chết!”. Qua lăng Bác có ánh đèn đường nhìn thấy mẹ còn thở, thì biết là mẹ vẫn còn sống. Tới được bệnh viện Saint Paul thì khuỵu xuống. Sau này bà bại hẳn một bên cánh tay trái và đau nhức mỗi khi trở trời vì thế. Còn mẹ bị tổn thương dây thần kinh và cơ cổ, cười nói sẽ thấy cơ và dây chằng ở cổ bị gồng cứng, giọng nói từ đó bị biến dạng, ai nghe mẹ nói cũng nhận ra ngay mẹ là một người bị tàn tật giọng nói.

Thế nhưng trên đời này, con có biết là còn có những người bị tàn tật tâm hồn, tàn tật tinh thần. Họ xấu xí trong suy nghĩ, họ độc ác với người khác, họ hung dữ và vô trách nhiệm, họ vui khi làm hại người khác, họ ích kỷ, họ xả những thứ bẩn thỉu trong đầu họ ra xã hội, thú vui của họ là gây ra ảnh hưởng được với người khác?

Những người tàn tật tâm hồn, chúng ta không bao giờ nhìn thấy ở bề ngoài. Mẹ biết chắc chắn bố mẹ bạn ấy đã không dạy bảo bạn ấy!

Vì mẹ đã giúp bạn ấy suốt thời gian bạn ấy học lớp 1 và 2 cùng con! Trong khi hội phụ huynh lớp cũng ko biết hoặc mặc kệ bạn. Mỗi tháng, mẹ đều gửi cho nhà bạn ấy 3 triệu để nuôi bạn ấy! Bạn ấy là bạn duy nhất trong lớp con hoàn cảnh khó khăn đặc biệt, nhiều hôm đứa bé cao chưa tới 1m tự đi xe bus đi học. Năm nay đỡ hơn, bố bạn ấy đã đón bạn ấy đi học và đón về trả cho mẹ bạn ấy. Nhưng hôm đầu năm họp phụ huynh, mẹ thấy cả bố mẹ bạn ấy đều... đi họp! Một người danh nghĩa là chăm sóc, còn một người mang theo túi tiền. Họp xong rút ra đúng số tiền cần đóng, để đóng cho lớp. Và người kia ký vào danh sách lớp. Mẹ biết vết rạn trong gia đình bạn ấy nghiêm trọng hơn rất nhiều nghèo khó.

Không phải chỉ nghèo tiền, còn nghèo tình nghĩa, nghèo niềm tin, nghèo nàn hạnh phúc, nghèo sự biết ơn, nghèo sự tôn trọng. Vì mẹ bạn ấy chưa một lần nào nói với mẹ một câu “cảm ơn!”, dù mẹ bạn ấy biết người gửi tiền là mẹ. Và bố bạn ấy thì đi nói rằng, vì mẹ giàu quá, mẹ bán sách kiếm được ối tiền, nên làm từ thiện 1 tí cũng chả đáng là bao.

Trong khi mẹ cũng chỉ là một người làm freelance, ai có việc mà gọi thì mình có tiền, bạn bè thương, xã hội thương thì giúp công việc và thu nhập, chứ con thấy đó, hạn mức chi tiêu nhà mình là 100 nghìn đồng. Cái gì trên 100 nghìn đồng được gọi là đắt, mua cần bàn bạc với nhau! Trong khi con nhân lên, 2 năm với 3 triệu/tháng là bao nhiêu tiền? (Bé nhà mình tính nhẩm luôn).

Mẹ giúp họ vì lòng thương hại, và vì mẹ nhìn thấy vấn đề của họ, nhìn thấy sự xuống dốc của gia đình họ. Cũng giống như các anh trong nhà mình, đang ăn ở sinh hoạt với nhà mình vậy, mẹ vẫn sẵn sàng giúp đỡ nếu đủ điều kiện, dù việc chất đồ ăn đầy tủ lạnh và chi trả toàn bộ mọi hóa đơn không hề đơn giản với mẹ!

Mẹ cũng là một người được nhiều người giúp đỡ như thế, đi ra nước ngoài mẹ cũng chỉ dám ngủ những giường tập thể chung nam nữ giá 6 usd/đêm, chuyến đi nào gặp được người tốt bụng cho tá túc thì thật may mắn. Nên mẹ muốn nói với con rằng, khoản tiền đó lớn với mẹ, không phải tiền thừa quá đem cho, mà là cách mình giúp người khác vô vụ lợi, không giúp người này thì mình giúp người nghèo khác, mẹ không nuôi bạn ấy để bạn ấy trở thành một kẻ tồi tệ.

Mà chính giáo dục của gia đình bạn ấy khiến bạn ấy tồi tệ. Nhưng bạn ấy không hề nhận ra, bạn ấy đáng thương hại. Con càng không nên dùng cách của bạn ấy (chửi bới, tục tĩu, bôi nhọ, gây hấn, kéo bè, miệt thị, thái độ hằn học) để đáp trả. Mẹ không cho phép con đáp trả. Mẹ không cho phép con trở thành kẻ mà con căm ghét.

Bạn ấy thèm khát hạnh phúc mà con có. Bạn ấy chưa bao giờ được bố mẹ tới đón, âu yếm hớn hở chờ con ở cổng, ôm con hôn lên tóc, mua quà bánh chia ăn chung các bạn cùng lớp đang đứng chờ ngoài sân. Bạn ấy luôn chạy vòng quanh thù địch và dè bỉu, là vì bạn ấy không có điều đó!

Tuần trước con đã phản ánh một việc: Trong lớp, bạn ấy là người duy nhất cầm điện thoại di động tới lớp. Tuần trước có vụ, 1 bạn gái trong lớp có bố đi cấp cứu vì tai nạn nặng, mẹ bạn gái phải nghỉ việc vào bệnh viện chăm bố. Bạn gái đó tới lớp kể. Thế là buổi học hôm đó, bạn ấy cứ nghỉ là gọi tới 11 cuộc điện thoại cho mẹ bạn gái đang trong bệnh viện, mách tội bạn ở lớp thế này, thế kia. Bịa ra tội, nhưng thực chất là để quấy rối cô phụ huynh kia. Sau đó rất hả hê kể với lớp là tao gọi cho mẹ mày cháy máy, điên đầu. Cô phụ huynh kia rất khó chịu, và con là người lên tiếng, mách cô giáo hành vi không tốt đó. Bố mẹ bạn kia đã tai nạn, phải đi nằm viện, mà bạn này còn cố tình trêu chọc họ. Con rất bất bình!

Bố mẹ bạn ấy không dạy bạn ấy cảm ơn, tôn trọng, trân trọng, nhưng con thì mẹ đang dạy con.

Không phải để ngày mai, con tới lớp và nói những câu mẹ kể để đáp lại bạn ấy. Con chỉ cần im lặng và né khỏi những kẻ như thế. Con còn bao nhiêu bạn yêu mến trong lớp, có hàng chục bạn hớn hở chờ con buổi sáng, trốn trong lớp òa nhau, tan học đuổi nhau, rồi nhóm bạn cứ tan học chờ bố mang quả bóng tới cho con chơi, hay thứ gì đó, để cùng chơi với nhau.

Con cũng có lỗi. Lỗi của con là để cho 1 người xấu choán hết toàn bộ tâm trí. Con quá bận tâm về bạn ấy, con khổ sở đau khổ vì sự tồi tệ của bạn ấy! Một người xấu chơi đẩy hết toàn bộ những người dễ thương ra khỏi tâm trí con? Trong khi con xem, 2 ngày hôm nay, nghỉ cuối tuần, nào là bố mẹ cho 2 anh em và các bạn học cùng lớp anh con đi xem phim miễn phí, nào là bố còn cho các con đi ăn, cho bạn cùng lớp tới nhà chơi, trò chuyện, cho con tới nhà các bạn chơi cả ngày. Ở lớp con, có bao nhiêu bạn có được niềm vui lăn lê thoải mái trong 1 weekend với bạn cùng lớp như các con?

Đó là niềm vui mà bạn bắt nạt không bao giờ có. Bạn ấy chưa bao giờ được yêu thương, nên bạn ấy không hề biết yêu thương thực ra là thế nào. Bạn ấy chỉ sao chép những lời nói xấu từ bố mẹ nói trong nhà, mang ra xã hội. Bạn ấy đáng thương là như vậy! Mẹ không phải là một nhân viên xã hội hay một chuyên gia tâm lý có thời gian và nghĩa vụ đi hàn gắn gia đình khác. Mẹ nói với con như một người lớn:

Bỏ những kẻ tồi tệ đó ra khỏi đầu. Sau này ra xã hội, con sẽ còn gặp những kẻ nhổ nước bọt dọc đường vào con, đi tiểu vào lốp ô tô của con, chửi con vô cớ, tranh giành đánh nhau dọc đường khi chen ngang, đặt điều ở các nhóm người quen hoặc công ty, làm những thứ ác độc khác. Việc của con là phải bỏ họ ra khỏi đầu óc con!

Mẹ có nhiều bí mật khác, khi nào con đủ lớn, mẹ sẽ kể, để giải thích cho con về thế giới này!

Mong con chóng quên những lời mẹ nói!

---
(Trích từ nội dung buổi livestream của Trang Hạ với các phụ huynh của #EducationFirst EF Việt Nam du học 3/2019 #EF #EFVietnam)
1,694 likes / 100 comments

Top comments

Duyên Dáng
Linh Nguyen Thuy
Dáng Xưa
Nguyễn Thư
Lệ Quyên Trần
Erica Anh
Nguyễn Thị Nguyệt
Tham Nguyen
Trần Phương Hùng