LOADING ...

About

Con Yêu Mẹ nhiều lắm <3

Đây là lời tự sự của mình đã viết sau ngày sinh nhật của mẹ cũng là ngày mẹ lên bàn mổ ung thư của mình viết ngày 30/12/2016. Giờ lục lại máy tính tìm thấy đọc lại cảm xúc lại tràn về.
Mẹ, con có phải là đứa con trai bất hiếu không. Cuộc sống và tình yêu thương mẹ dành cho con là vô bờ bến, con đều biết hết nhưng con lại cứ chỉ biết thế thôi mà chả làm gì để báo hiếu mẹ cả. Con chỉ biết mặc định là mình được hưởng những thứ đó. Hơn 30 năm rồi mẹ mua cho con bao nhiêu thứ, dành hết miếng ngon cho con không để cho con kém 1 chúng bạn nào thế mà con chưa bao giờ mua nổi cho mẹ 1 cái áo, cái quần. Ngay đến ước muốn được biết đến biển là thế nào con cũng chưa đưa mẹ đi được mặc dù con đã đi rất nhiều lần. Từ ngày con biết nhận thức chưa khi nào con thấy mẹ dám ăn ngon nếu không có con, chưa bao giờ dám mua 1 bộ quần áo nào cho hẳn hoi chỉ dám mua những chiếc áo hàng cũ hoặc giảm giá để mặc giữ ấm, không dám cả mua thuốc uống dù bác sỹ kê đơn khi thấy giá nó đến gần nửa triệu đồng để cứ tự uống thuốc rẻ tiền và tự động viên là cơ thể mình khỏe không sao. Đến khi ốm nặng mẹ chỉ biết ôm chăn lên gác sép nằm mà cũng không kêu sợ các con lo lắng. Đã mấy lần con thấy mẹ có vẻ không ổn con cũng đã nghĩ đến tình huống xấu là mẹ bị ung thư nhưng lại không dám nói chỉ bảo mẹ nên đi khám nhưng mẹ cứ lần nữa vì sợ khám sẽ ra bệnh rồi lại tốn tiền chữa và các con phải lo. Con đã không quyết đoán bắt mẹ đi khám để rồi đến giờ phút này đây khi nghe bác sỹ báo mẹ bệnh giai đoạn cuối con mới bàng hoàng. Con sốc, sốc thật sự. Con chưa từng nghĩ đến chuyện mẹ sẽ xa chúng con, xa gia đình này. Nếu mẹ ra đi chúng con sẽ sống sao? Mẹ luôn là chỗ dựa, là bến bờ các con muốn quay về mỗi khi có chuyện. Giờ mẹ như vậy con phải làm sao đây? Đứa con bất hiếu này chưa 1 ngày phải lo đến bất cứ điều gì dù cũng đã có vợ có con. 1 tay mẹ lo toan cho cả cái gia đình này giờ không biết con có đủ sức làm thay mẹ cái nhiệm vụ mà đương nhiên đáng ra con phải làm. 2 mẹ con mình dắt nhau ra khỏi nhà sống ở khu tập thể lúc con chưa được 2 tuổi đầu. 1 tay mẹ lo toan cho con, dành từng miếng cơm cho con để con không phải đói, rồi mẹ nhịn ăn nhịn mặc để con có tiền đi học… Thế mà con đã làm được gì? Cuộc đời đúng là bất công. Mẹ chưa từng làm 1 điều gì xấu, luôn nghĩ tốt cho mọi người trước khi nghĩ đến mình. Từ anh chị em, con cháu đến bạn bè chưa 1 ai dám chê trách điều gì ấy vậy mà mẹ lại phải chịu cái căn bệnh quái ác mà ai nghĩ đến cũng phải sợ. Mẹ đã từng nói với con rằng nếu sau nay mẹ bị ung thư các con đừng chữa cho mẹ để mẹ sống khỏe được ngày nào với các con mẹ sống, đừng để mẹ đau đơn thế mà cái ước muốn tưởng nhỏ nhoi như thế thôi con cũng không làm được. Đi khám dù 99% biết mẹ là ung thư nhưng con không dám tin vẫn ngày ngày hy vọng các bác sỹ đoán nhầm rồi động viên mẹ cứ mổ đi để còn hy vọng ở với các con. Thế rồi mẹ cũng an tâm hào hứng đi mổ vì có con động viên. Nhưng đến khi bác sỹ mổ ra và không cắt được bảo là chỉ còn được vài tháng nữa thôi con bàng hoàng không tin vào tai mình. Con không dám đối diện với mẹ. Con đã khóc suốt và không tài nào ngủ được. Tối nằm trông mẹ thấy mẹ đau đớn bảo là: “có phải mẹ bị ưng thư giai đoạn cuối rồi không con? Biết thế này mẹ không mổ nữa tốn tiền lại còn khổ các con. Mẹ đau quá con ạ.” Con không dám nhìn thẳng mặt mẹ trả lời. Đứa con bất hiếu này đến ước muốn cuối cùng của mẹ cũng không làm được. Con ân hận thì giờ đã muộn rồi phải không mẹ? Mấy ngày này con khóc suốt, con đi hỏi khắp nơi, cầu cứu các bác sỹ hỏi có cách nào cứu mẹ em không nhưng không ai trả lời chỉ nhận được cái lắc đầu đầy ái ngại. Giờ đây con chỉ biết là tìm các thứ thuốc để mẹ không phải đau đớn chống chịu với bệnh tật những ngày cuối cùng. Con sẽ đi kiếm những điều kỳ diệu dù là nhỏ nhất để được mẹ ở bên chúng con càng lâu càng tốt mẹ à. Em Lan Anh nó mới vào đại học được mấy tháng mà. Mẹ luôn tự hào về chúng con là những đứa con ngoan của mẹ. Chúng con cũng luôn tự hào về mẹ là người mẹ tuyệt vời của chúng con. Con sẽ chăm sóc em Lan Anh như mẹ đã từng chăm sóc em. Trước đây con luôn vô tâm mặc định đã có mẹ rồi không phải lo nhưng giờ con sẽ khác. Con sẽ là một người con tốt, một người anh tốt, một người chồng tốt, một người bố tốt để mẹ an lòng. Cháu của mẹ Thu Hương cũng biết nhiều rồi. Nó cứ nhắc bà suốt làm con không cầm được nước mắt. Con cũng sẽ nuôi dậy cháu như những gì mẹ dậy con. Cuộc sống dù khó khăn đến đâu cũng phải vượt qua làm chỗ dựa và niềm tự hào cho gia đình. Điều con lo nhất là em Lan Anh mẹ ạ. Nó là người sống tình cảm nhưng lại hướng nội. Cũng như mẹ em nó luôn lo cho người khác nhưng lại không bao giờ nói ra. Nó cũng chịu nhiều thiệt thòi như con nên con hiểu cảm giác của nó. Con sẽ cố gắng hết những gì có thể để mang lại hạnh phúc cho em nó dù biết rằng không thể bằng được khi có mẹ ở bên. Mẹ hãy vững tâm điều trị bệnh nhé. Mẹ không cô đơn vì giờ có chúng con ở bên mẹ rồi mẹ nhé. Gia đình chúng ta sẽ cùng chung tay chống lại bệnh tật. Con tin điều kỳ diệu sẽ đến với gia đình mình. Con yêu mẹ rất nhiều!

Bắc Giang, ngày 30 tháng 11 năm 2016.
12 likes / 0 comments