LOADING ...

About

Vietnamese Youtuber/ Actress
http://annguy.info
http://www.youtube.com/user/thienan318
https://www.instagram.com/annguy318

Tôi chưa bao giờ là một fan ruột của bộ môn bóng đá. Lần cuối cùng tôi ra đường cổ vũ hò hét bóng đá cũng đã mười mấy năm trước, thời của Hồng Sơn, Lê Huỳnh Đức. Ngày đó, David Beckham vẫn còn mái tóc vàng bổ luống mang số 07 của MU, Michael Owen vẫn còn được gọi là “cậu bé vàng của nước Anh” khi vừa tròn 18 tuổi, thời mà chưa ai biết đến Cristian Ronaldo, mọi người chỉ phát cuồng về chàng trai Ronaldo răng thỏ đến từ Brazil hay còn có biệt danh là “Người ngoài hành tinh”. Ngày đó, tình yêu của tôi dành trọn cho Thể Công khi vẫn còn mang tên Câu Lạc Bộ Quân Đội... Ngày đó, tôi cũng mê bóng đá lắm, nhưng bẵng đi một thời gian, tình cảm đó cứ phai dần, nguội dần... cho đến tận ngày hôm nay. Và “thủ phạm” hâm nóng lại tình yêu bóng đá trong tôi, không ai khác, chính là đội tuyển quốc gia U23 Việt Nam.

Tôi sẽ không đi vào phân tích về các pha bóng, chiến thuật hay kỹ thuật của tuyển U23 Việt Nam, vì tôi biết điều đó chưa bao giờ là chuyên môn thế mạnh của tôi cả. Nhưng tôi dám chắc một điều: đội tuyển U23 Việt Nam đã làm được một điều vô cùng tuyệt vời, một kỳ tích lớn lao, đó là gắn kết toàn bộ người dân Việt Nam lại bằng một thứ tình cảm trong sáng thuần khiết thông qua tinh thần thể thao và lòng tự hào dân tộc.

Đã nhiều ngày nay, tôi vẫn còn lâng lâng trong mình cảm giác sung sướng và hạnh phúc. “Vui hơn Tết!” - đó chính là điều mà những người xung quanh tôi vẫn dùng để miêu tả tâm trạng những ngày này. Mọi người hào hứng sửa soạn, áo quần, cờ phướn, băng rôn... thậm chí còn hơn cả chuẩn bị Tết. Người người nhà nhà ai nấy đều chỉ nói về bóng đá, trên facebook, trên báo đài, tạp chí, internet... tràn ngập những Tiến Dũng, Quang Hải, Xuân Trường, Công Phượng, Đức Chinh... còn tôi thì chưa bao giờ cảm thấy hào hứng khi đọc những bài báo về thể thao nhiều đến vậy.

Tôi vẫn nhớ như in 5 ngày trước, cái khoảnh khắc Văn Thanh sút thủng lưới Qatar mang tấm vé chung kết đầu tiên về cho tuyển U23 Việt Nam, tôi đã như vỡ oà, nhảy cỡn lên như một đứa trẻ con sung sướng khi được bố mẹ thưởng cho một món đồ chơi đắt tiền. Tôi vẫn còn nhớ cái gương mặt vênh vênh đứng khoanh tay tủm tỉm cười đó của Văn Thanh, tôi đã phải chỉ thẳng vào mặt nó trên tivi gào thét “trời ơi thằng khốn nàyyyy mày chơi được lắmmm!!!”

Và tới hôm nay, một trận đấu kịch tính đến ngạt thở trong từng phút giây, tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực mỗi lần Tiến Dũng đẩy được bóng ra khỏi khung thành, rồi bỗng dưng lại muốn oà khóc khi Quang Hải đưa bóng vào lưới với một cú sút thật sự đẳng cấp khiến tôi quên hết sạch tất cả những pha bóng đẹp tổng hợp từng xem trên Youtube.

Cảm giác suốt ruột như ngồi trên lửa khi thấy các em thò tay xuống bốc từng lụm tuyết ra khỏi mặt sân để đá phạt cho chuẩn, nhìn các em tai đỏ ửng, mũi chảy nước... chưa bao giờ cảm thấy thương các em đến thế. Lợi thế và may mắn đều không thuộc về chúng ta. Và điều gì phải đến cũng đến, trong sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng của mọi người dân Việt Nam ngày hôm nay...

Kết quả 2-1 của tuyển U23 Việt Nam ngày hôm nay: Nói vui thì chắc chắn là nói dối. Nói buồn thì chắc chắn là có gì đó sai sai. Tiếc nuối là điều hiển nhiên không tránh khỏi. Nhưng thất vọng thì chắc chắn là không bao giờ, còn hạnh phúc thì có lẽ không cần phải nói nhiều, điều ấy đã sáng lên trong từng nụ cười và cả những giọt nước mắt của người hâm mộ trong suốt mùa giải vừa qua.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến thế khi đứng giữa biển người giữa con phố hò hét “Việt Nam Vô Địch”. Tôi chưa bao giờ có ý định mua áo Quốc Kỳ để mặc cả, lại còn cầm cờ Tổ Quốc ngồi trên xe gào thét như một thằng điên. Tôi chưa bao giờ vui đến thế khi đập tay với những người đi đường mà chưa từng một lần quen biết. Tất cả mọi người như sống trong cùng một ngôi nhà chung “bóng đá”. Và tôi cũng chưa bao giờ thương đến thế khi nghe những chàng trai của U23 Việt Nam phỏng vấn, chúng nó vẫn cảm thấy hối tiếc và còn nói lời xin lỗi vì đáng ra có thể chơi tốt hơn và mang cúp về cho dân tộc! Mẹ chúng mày chứ, mấy thằng ngốc!!! Nếu không phải chúng mày, không ai có thể chơi tốt hơn được cả. Anh chưa bao giờ được xem một trận đấu nào trên băng (mà không phải trượt băng nghệ thuật hay khúc côn cầu) mà các cầu thủ lại chơi hết mình 200% công suất đến vậy. Các em đã thể hiện tốt hơn tất cả những gì mà mọi người có thể tưởng tượng được. Các em đã phá bỏ mọi giới hạn để vượt qua chính mình và thậm chí còn hơn thế rất rất nhiều. Không có ai xứng đáng làm người hùng hơn các em, xứng đáng ghi tên mình vào lịch sử bóng đá Việt Nam hơn các em. Nhìn những giọt nước mắt của các em tuôn rơi, tôi chỉ muốn được đứng đó để gào thét lên:

ĐỪNG BUỒN NỮA. VÌ CÁC EM XỨNG ĐÁNG. Gia đình tự hào về các em. Bạn bè tự hào về các em. Chúng tôi tự hào về các em. Việt Nam tự hào về các em. Các em chính là những kẻ chiến thắng trong lòng chúng tôi từ rất lâu rồi.

Tôi yêu các em, các chàng trai U23 Việt Nam ạ. Đây là lần đầu tiên tôi viết một bài về bóng đá, và có lẽ cũng là một trong những bài dài nhất từng xuất hiện trên Facebook tôi mà cảm xúc cứ tuôn trào không phải suy nghĩ câu cú gì hết.

Tấm ảnh này có lẽ sẽ là tấm ảnh được đăng tải nhiều nhất trong ngày hôm nay, nhưng tôi sẽ vẫn đăng lại nó như một kỉ niệm tuyệt đẹp về một trận đấu đỉnh cao tuyệt vời với hàng nghìn khoảnh khắc không thể nào quên.

Hãy tận hưởng vinh quang này, chiến thắng này, ngày hôm nay, 27/01/2018, là ngày của các em, ngày các em đã ghi tên mình trong lịch sử bóng đá Việt Nam, dùng tài năng của mình để gắn kết tất cả những tâm hồn đồng điệu của Việt Nam lại thành một thể thống nhất: VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!! U23 VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!!

Credit: cám ơn Quang Giò vì đã thay lời muốn nói.
12,507 likes / 70 comments

Top comments

Nguyễn Thu An
Minh Nguyễn
Đá Đỏ
Tô Lâm Oanh
Cường Nguyễn
Hoàng Thanh
Hoàng Thanh